Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Thơ bạn thơ




THƠ BẠN THƠ
BBT : Trên một số báo Văn nghệ gần đây có đăng một số bài thơ của các bạn thơ lâu năm của CLB.  Xin trân trọng giới thiệu các tác giả trên.


HỮU THỈNH
Chủ tịch BCH Hội Nhà văn Việt Nam


PHAN THIẾT CÓ ANH TÔI

Anh không giữ cho mình dù chỉ là ngọNncỏ
Đồi thì rộng anh không vuông đất nhỏ
Đất và trời Phan Thiết có anh tôi

Chính ở nơi đây anh thấy biển lần đầu
Qua cửa hầm
Sau những ngày vượt dốc
Biển thì rộng căn hầm quá chật
Khẽ trở mình cát đổ trắng hai vai

Trong căn hầm mùi thuốc súng, mồ hôi
Tim anh đập không sao ghìm lại được
Gió nồng nàn hơi nước
Biển như một con tàu sắp sửa kéo còi đi

Những ngôi sao tìm cách sáng về khuya
Những người lính mở đường đi lấy nước
Họ lách qua những cánh đồi tháng chạp
Trong đoàn người dò dẫm có anh tôi
Biển ùa ra xoắn lấy mọi người
Vì yêu biển mà họ thành sơ hở
Anh tôi mất sau loạt bom tọa độ
Mất chỉ còn cách nước một vài gang

Anh ở đây mà em mãi đi tìm
Em hy vọng để lấy đà vượt dốc
Tân Cảnh
Sa Thầy
Đắc Pét
Đắc Tô
Em đã qua những cơn sốt anh qua
Em đã gặp những trận mưa rừng anh gặp
Vẫn không ngờ có một trưa Phan Thiết
Em một mình đứng khóc ở sau xe

Cánh rừng còn kia trận mạc còn kia
Vài bước nữa thì tới đường số Một
Vài bước nữa
Thế mà
Không thể khác
Biển màu gì thăm thẳm lúc anh đi

Em chưa hay cánh đồi ấy tên gì
Nhưng em biết ngày ngày anh vẫn đứng
Anh chưa biết đã tan cơn báo động
Chưa biết tin nhà không nhận ra em

Không nằm trong nghĩa trang
Anh ở với đồi, anh xanh vào cỏ
Cỏ ở đây thành nhang khói của nhà mình
Đồi ở đây cũng là con của mẹ

Lo liệu trong nhà dồn xuống vai em

Tiếng còi xe Phan Thiết bước vào đêm
Đèn thành phố soi người đi câu cá

Anh không ngủ người đi câu không ngủ
Biển đêm đêm trò chuyện với hai người

Cứ thế từng ngày Phan Thiết có anh tôi.
                                           1981.
( báo Văn Nghệ số 30, ngày 29/7/2017) 


NGUYỄN VŨ TIỀM
Nguyên PCT CLB Thơ VN khóa I
  
     LÀM ĐAU HOA TƯỜNG VI

Rõ ràng tường vi chứng kiến
ta vừa nói đôi một người
Vậy mà hoa vẫn tươi ?

Hoa vẫn tươi làm ta xấu hổ
ta có thể nói dối vợ con, bạn bè và nói dối
Nhưng không thể nào nói dối một tàn hương

Lời vi diệu rưng rưng từ cánh mộng
những nỗi đời như nhủ mỗi mầm cây
hai mặt lá chép ghi điều thật giả
Trước hiên nhà
                          Cây chững nhận
Mong ngày nào
Ta không còn phải đứng trước sự  lựa chọn
Lời nói dối ngọt ngào
lời nói thật cay đắng
Để hết làm đau hoa tường vi ?
          
            KHÔNG VỊ                                                    

Trà thơm ướp với vị đời
hàng ngày anh nhấp môi

Nhấn nút ấm đun siêu tốc
bản ngã trì trệ mấy cũng sôi lên

Thế thái nhân tình đậm nhạt
trên đầu lưỡi lâu tan
cặn bã thì gạn bỏ
tị hiềm phiền muộn bốc hơi

Nhưng để biết
chạm môi vào
không vị
khó sao ?
    ( Báo Văn Nghệ số 16, ngày 22/4/2017)

                                     ĐỖ VĂN TRI
                         Nguyên PCT CLB Thơ khóa I
  
                              AN DƯƠNG VƯƠNG
                               Lầm lỗi vua cha
                              Giặc đến nhà tưởng láng giềng tốt ?
                              Sao không nghĩ lửa đốt ?
                              Sao không nghĩ gươm đao ?
                              Đường mật trong lời cầu hôn thề thốt
                              Nóc thành Cổ Loa đã dột
                              Phòng hoa chợt lạnh khí tà
                              Nỏ thần thành vô dụng
                              Đau lòng vận mệnh quốc gia
                              Gươm thiêng để trừ giặc dữ
                               Quẩn quay lại  xử người nhà ?

                                Hận nước mấy ngàn mùa gió bấc
                               Sững sờ tưởng mới hôm qua ...
                                 (Báo Văn Nghệ số 26 ngày 1/7/2017)



                                                     PHẠM NHẬT MINH
                                     Ủy viên thường vụ Hiệp Hội PTVHDN Việt Nam

                                                 ĐỜI NGƯỜI
                                      Vừa bừng sáng đã mưa tuôn
                                  Xuân vừa mới đến đã buồn sang đông
                                      Dở dang hòai bão ước mong
                                   Câu thơ lỡ nhịp cõi lòng xót sa !
                                
                                        Cuối đời sức lực rời ta
                                   Tháng năm tươi đẹp nay đà mù khơi
                                        Bảy mươi năm sắp trọn đời
                                    Bao điều trông thấy lệ rơi mắt nhòa

                                        Cái gì qua cũng đã qua
                                    Chỉ còn kỷ niêm sâu xa lặng buồn
                                        Trời chiều bao nỗi vấn vương
                                     Mở vùng ký ức cội nguồn khổ đau

                                        Lặng nhìn nước chảy qua cầu
                                     Thời gian như thể vó câu qua rèm
                                        Cạn ngày ắt tiếp sang đêm
                                     Bình tâm đối diện ngọn đèn lắt lay !

                                        Đời người cay đắng mới hay
                                     Đường đời muôn sự đổi thay khó lường .
                                                (Báo Văn Nghệ số 19, ngày 13/5/2017)

NGUYỄN NGỌC TUNG
Nguyên Chủ tịch CLB Thơ Tỉnh Vĩnh Phúc

      KHÚC RU CHIỀU

Chiều ru cái nắng bồng bông
Hái dâng mẹ lá trầu không xanh giòn
Ngọt bùi mẹ để phần con
Miếng cay mẹ ngậm mỏi mòn mẹ trông
Con đi mấy chục màu mong
Nắng mưa mẹ gánh lưng còng tóc mây
Rưng rưng từng đốt trâu gầy
Con về bên mẹ, rụng đầy gió đông .
       (Báo Văn nghệ số 25 ngày 24/6/2017)

                                            
                               LÊ HUY HÒA
                       Hội viên Hội Nhà văn Việt nam

            VƯỜN THÚ HOANG DÃ Ở  PHÚ QUỐC

Hàng trăm héc-ta dành cho vườn thú hoang dã
Cũng không thể hoang dã bằng cánh rừng châu Phi
Những hổ, tê giác và sư tử
Ngựa vằn, hươu cao cổ
Về đây, quen với cảnh, với người

Những dẫu vậy, Hổ vẫn đàng hoàng là Hổ
Oai phong dạo thong thả bên đường
Hổ nô đùa
Hổ nằm ngủ trên cỏ xanh

Người trên ô tô chỉ trỏ chụp hình
Trưa yên bình giữa Phú Quốc xanh cây
 
Nhưng nếu con người
Lại lăm lăm cung, súng
Hướng về những Chúa sơn lâm
Thì móng vuốt sẽ chồm lên
Và máu đổ...

Tôi ngắm nhìn những chú khỉ đu cây
Những mái công múa may khoe mẽ
Những nàng tiên Hồng Hạc
tha thẩn bên hồ...

Một giọt nước trên lá cây
Buông xuống vai
Mát rượi
Trưa dịu dàng
Phú Quốc ngẩn ngơ xanh
             (Báo Văn nghê số 13, ngày 1/4/2017)

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

 
Bản quyền thuộc về CLB thơ Việt Nam. Bảo trợ bởi Thi đàn Việt Nam